Sau trận thua U23 Thái Lan 1-3, người hâm mộ U23 Việt Nam có nhiều bàn luận trên các diễn đàn. Người thì thất vọng vì trong ba cuộc đối đầu trước bóng đá Thái gần đây, ông Miura đều thua cả ba và đặc biệt thua rõ rệt chứ không phải vì xui rủi.

Các cầu thủ U23 Việt Nam cần giữ hình ảnh truyền thống thân thiện của người Việt. Ảnh: Quang Thắng.

Các cầu thủ U23 Việt Nam cần giữ hình ảnh truyền thống thân thiện của người Việt. Ảnh: Quang Thắng.

Vì vậy, người ta lo nếu có gặp lại U23 Thái Lan ở chung kết cũng khó có cửa! Người thì bảo hơi đâu quan tâm đến trận đấu mà cả hai đội đều sử dụng đội hình dự bị. Một trận đấu như thế không có gì để bàn cãi. Người thì nhiễm truyện Tàu khi ví von bằng chuyện Hàn Tín thua Hạng Vũ mấy chục trận liền, nhưng cuối cùng chỉ cần thắng một trận quyết định là mang cơ đồ về cho Lưu Bang! Vậy nên mấy trận thua vừa rồi để nuôi chí kiêu ngạo của U23 Thái Lan cho lớn vậy…Chúng tôi đồng ý với ý kiến cho rằng không cần để tâm đến trận thua 1-3 vừa rồi vì chẳng có ý nghĩa gì. Bởi U23 Việt Nam không thể chọn đối thủ; chưa kể cả bộ ba Myanmar, Indonesia và Singapore có trình độ không chênh lệch là bao. Và trên hết, khoan vội nói trước chuyện chung kết. Bóng đá nước mình đã nhiều lần bị mắc phải lời nguyền “nói trước bước không qua”! Vậy nên cứ từng trận mà tính. Trước mắt, đừng vội xem Myanmar là “miếng thịt nạc” (trong trận giao hữu trước SEA Games, U23 Việt Nam tuy thiếu nhiều trụ cột nhưng vẫn đá trên chân U23 Myanmar trong trận hòa 2-2). Cần phải xem Myanmar là “khúc xương” để có sự chuẩn bị thật kỹ.

Tuy nhiên, có một điều không thể không nói ở trận thua U23 Thái Lan 1-3, đó là chuyện fair-play của cầu thủ mình hiện đang có vấn đề! Nhiều độc giả yêu mến tinh thần thượng võ đã gọi điện cho chúng tôi và nói: Nhờ nhắn nhủ giùm với thầy trò ông Miura rằng thắng thua tuy quan trọng, nhưng cũng không quan trọng bằng sự thân thiện truyền thống của người Việt, cần thể hiện qua hình ảnh U23 Việt Nam.

Sở dĩ nhiều người nói thế vì trong trận đấu với U23 Thái Lan, có ít nhất ba tình huống cầu thủ đối phương bị chấn thương, họ liên tục ra hiệu đề nghị dừng trận đấu nhưng cầu thủ nhà mình vẫn bất chấp, dù bóng chỉ đang ở giữa sân chứ không phải một pha uy hiếp khung thành Thái Lan. Phải đến khi họ giật được bóng từ quân ta và đá ra biên, khi ấy trận đấu mới dừng để chạy chữa cho cầu thủ Thái nằm sân.

Chuyện phải phá bóng ra biên khi có một cầu thủ nằm sân – dù đó là đối thủ – đã là luật bất thành văn trong bóng đá. Ai vi phạm điều ấy thường không tạo được thiện cảm với trọng tài, với người xem. Mà trọng tài không vui thì hậu quả thật khó lường! Vẫn biết bóng đá đỉnh cao không phải là một sân chơi kiểu “quân tử tàu”, nhưng có xài tiểu xảo thì cũng phải khéo chứ không ai lồ lộ như nhiều cầu thủ Việt hiện nay.

Chúng tôi nhớ hồi diễn ra cúp tứ hùng NutiFood trên sân Thống Nhất, bầu Đức đã nổi đóa chỉ đạo HLV Guillaume loại một hậu vệ chơi xấu thô bạo tiền đạo U19 Tottenham. Việc làm của ông đã được rất nhiều người đồng tình nhằm xây dựng một hình ảnh đẹp cho bóng đá Việt Nam. Vì vậy chúng tôi hình dung: nếu bầu Đức mà làm trưởng đoàn U23 thì ắt có nhiều cầu thủ bị xử lý vì chơi không fair-play!